Mỗi khi nhắc đến ngày Nhà Giáo Việt Nam thì mọi ký ức của thời học sinh trong tôi lại ùa về. Ký ức nhớ về “Ngôi Nhà Thứ Hai” rất đáng tự hào của tôi, mái trường THPT Sơn Dương. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em, gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Và đó là “Miền ký ức đẹp đẽ” chưa bao giờ phai nhòa trong tâm trí tôi dù ở bất kì nơi nào.

 

Thầy cô ơi! Em muốn cất cao hai tiếng “TỰ HÀO” vì em đã thật may mắn được sống và học tập dưới một mái trường đó là nơi đầy ắp yêu thương, nơi có những người cha, người mẹ hiền thứ hai – những người đã chắp thêm đôi cánh, nâng bổng những ước mơ được bay cao mãi, xa mãi…

Và đâu chỉ có thế, điều mà em dưng dưng nước mắt khi nhớ về trường đó còn là nơi có hàng ghế đá thân thuộc, có hàng keo tỏa bóng mát dịu dàng, có sắc tím thơ dại của bằng lăng, có sắc đỏ rực rỡ của phượng vỹ lan tỏa cả một vùng trời, được tô điểm bởi bản hòa tấu tuyệt vời đã thành lệ mỗi độ hè về của những chú ve. Những bản hòa tấu ấy, năm nay sao nghe thật lạ lùng, bâng khuâng, thúc dục, xao xuyến đến chạnh lòng….

              Thầy cô thân yêu !!!

 

Khi năm học kết thúc cũng chính là lúc những chuyến đò đã bắt đầu cập bến, một chuyến đò với biết bao công sức và tâm huyết. Một chuyến đò chở biết bao tri thức, tình cảm mà thầy cô muốn gửi vào mỗi chúng em. Em biết rằng để làm được điều đó thầy cô đã phải thức khuya, miệt mài, cặm cụi bên trang giáo án. Em cũng biết rằng đó là tất cả những giọt mồ hôi, nước mắt của các thầy cô. Tình yêu thương vô bờ bến ấy chúng em sẽ luôn trân trọng và cất giữ mãi trong trái tim.

Thầy cô không những cho chúng em tri thức để từng ngày trôi qua là lúc chúng em bước lên cao hơn với nấc thang kiến thức. Thầy cô còn là người dạy cho chúng em hay về những đạo lí làm người. Đó cũng là những bài học đường đời đầu tiên mà chúng em được học từ thầy cô. Thầy cô là người dạy chúng em biết học, biết viết, biết làm những gì nên làm, biết nói những gì nên nói, biết khi nào nên im lặng để lắng nghe ý kiến của người khác; Người đã dạy chúng em biết khóc, biết cười đúng lúc, biết quan tâm đến những người xung quanh, biết không làm ngơ trước những mảnh đời bất hạnh; Dạy chúng em biết thế nào là tình yêu thương, thế nào là đoàn kết cũng như làm thế nào để vượt qua đau khổ, thất bại. Những bài học tưởng chừng như đơn giản ấy sẽ là những hành trang vô cùng quý giá để chúng em bước vào đời.

Tình yêu thương mà mỗi thầy cô dành cho những đứa học trò yêu quý của mình cũng giống như tình cảm cha mẹ dành cho chúng em vậy. Chẳng vậy mà người ta vẫn thường hay nói thầy cô là những người cha, người mẹ thứ hai của chúng em.  Thầy cô an ủi và là nguồn động viên vô cùng to lớn đối với chúng em mỗi lần chúng em thất bại, vấp ngã hay là niềm hạnh phúc được nhân đôi những khi thành công. Nhìn những giọt nước mắt đau khổ của chúng em mỗi lần vấp ngã, thầy cô cũng chẳng dấu nổi  nước mắt. Những lần như thế thầy cô đều ôm chúng em vào lòng và mong sao sự ấm áp đó sẽ xoa dịu nỗi đau trong lòng mỗi học trò mà thầy cô yêu thương như con.

Thầy cô ơi!

Hãy để con gọi Người hai tiếng “Cha Mẹ”

       Con muốn gửi cha mẹ lời cảm ơn và cả lòng biết ơn sự yêu thương mà cha mẹ đã dành cho con. Cảm ơn cha mẹ đã ban cho con cuộc sống này và nuôi con khôn lớn. Cảm ơn cha mẹ đã tận tâm hết mình vì con. Cha mẹ đã cho chúng em những năm tháng thật tuyệt vời, cho con những kỷ niệm vui buồn, những hồi ức đẹp nhất của thời học sinh…

Và con cũng muốn xin lỗi vì đôi lúc còn chưa ngoan, còn ham chơi làm cha mẹ phải buồn.

Người ta thường bảo “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”. Đã có lúc con chưa học bài, đã ương bướng, gan lì , chốn học để đi liên hoan, chèo cây hái trộm hoa phượng…làm cha mẹ phải phiền lòng, cũng đã có lúc con hờn dỗi vì bị la mắng. Để rồi giờ đây khi đã xa cha mẹ và ngôi nhà thứ hai này con mới nhận ra, mới ao ước: “Ước gì thời gian quay trở lại dù chỉ một lần, một lần thôi để lại một lần nữa là học trò, lần nữa được yêu thương, được quan tâm và thậm chí là cả la mắng. Ước gì thời gian ngừng trôi để có thể biến tất cả nơi đây trở thành mãi mãi”.

Ôi! Thời học sinh ơi sao thân thương quá đỗi! Những gương mặt tự bao giờ đã trở nên quen thuộc, sao bỗng nhớ quá những nụ cười thơ ngây, nhớ quá những phút giận hờn vô cớ, nhớ quá những giọt nước mắt lăn trên má ai thật nhẹ nhàng, nhớ quá một ánh nhìn ấm áp, nhớ quá một lời động viên và nhớ lắm những trái tim chân thành luôn hướng về nhau cầu nguyện an lành, hạnh phúc.

Giờ đây, đứa con tinh nghịch ấy đã là một cô sinh viên năm thứ  3 của Khoa Quốc tế-ĐHTN, một mái trường giống như “Ngôi nhà thứ hai”, một mái trường có thầy cô và bạn bè đoàn kết, luôn yêu thương và giúp đỡ nhau và hơn nữa là con còn được học tập trong môi trường Quốc tế với những thầy cô người nước ngoài. Điều đó, làm con cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc biết bao vì được học tập cũng như tìm hiểu thêm về nhiều nền văn hóa khác nhau trên thế giới…Không chỉ vậy, là những sinh viên sống xa nhà gặp rất nhiều khó khăn, nên thầy cô cũng giúp đỡ, chỉ bảo tận tình,tạo điều kiện tốt nhất để học tập.

Tự hào và cảm động trước thành tích và công lao của các Thầy, các Cô, con  xin thay mặt cho nhưng thế hệ học sinh gửi tới những người cha, người mẹ tâm hồn của mình lời tri ân sâu sắc nhất. Không chỉ là ngày 20/11. Con mong tất cả các ngày trong năm, Thầy Cô  sẽ luôn luôn dồi dào sức khỏe, hạnh phúc bên gia đình, bạn bè và đặc biệt là giữ mãi nguồn năng lượng để mang đến những bài giảng thật hay và hữu ích đến học sinh kế tiếp.

Chúng con hứa sẽ tích cực hơn trong học tập, rèn luyện và tu dưỡng, luôn luôn trau dồi, phát huy tinh thần học tập, nghiên cứu và nỗ lực không ngừng để tiếp thu, ứng dụng và phát triển kỹ năng nghề nghiệp mà thầy cô truyền dạy để trở thành những người tốt.

 

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng Thầy Cô với tất cả Tin Yêu…!”

BÀI DỰ THI “TRI ÂN THẦY CÔ” CHI ĐOÀN AF-K3

 Đại diện:  Nguyễn Thị Như Quỳnh – Lớp: AF-K3

Tác giả: admin_hvg

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Đăng kí xét tuyển